Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn hóa - Xã hội. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn hóa - Xã hội. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 12 tháng 1, 2019

VỤ LẤN CHIẾM ĐẤT TẠI "VƯỜN RAU LỘC HƯNG" BỊ CƯỠNG CHẾ

Trước tiên mình nói về tấm ảnh đang được "bọn lợi dụng Công giáo chống chính quyền" truyền nhau rằng với cái tít rằng "Cộng sản cho xe ủi cán Giáo dân" (ảnh dưới), nếu nhìn kỹ sẽ thấy nhiều cái nực cười lắm:

1. Trong ảnh là 01 xe (màu đỏ) nhìn thoạt qua giống xe ủi đang ĐỨNG IM, KHÔNG HOẠT ĐỘNG. Chính xác là đang ĐỖ GẦN 01 GỐC CÂY.

2. Người trong ảnh nằm xuống đất, trên quần áo không 01 vết bẩn, cũng chả có vết bánh xích xe ủi qua?!

3. Xe ủi này biển số có cụm số "50 TĐ - 019.75", nếu ai tìm hiểu Luật Giao thông và các văn bản dưới luật kỹ thì sẽ biết xe mang biển "TĐ" là xe THÍ ĐIỂM, thực ra nó chính là mấy cái xe chở hàng hay chạy trên đường, chứ chả phải là cái xe ủi nào, ai dân Q9, Thủ Đức, Q6, Tân Bình, Bình Tân, Phú Nhuận sẽ biết ngay thôi, trước xe này được "thí điểm" từ năm 2011 đến nay... đáng buồn cười là xe này có biển 019.75, kiểu như năm 1975 ấy nhỉ !!!!!

Vậy, kết lại trong hình chả phải là "xe ủi" nào đang ủi "Giáo dân", đó là cái xe tải bình thường, cái xe ủi ĐỖ kế bên và cũng đang nằm im. Hiểu đúng thì đây là BÃI ĐỖ XE nào đó hoặc cũng có thể là BÃI ĐỖ XE tạm thời của các xe tham gia phá dỡ khu bất hợp pháp này.

Bây giờ ta sẽ tìm hiểu về "vườn rau Lộc Hưng" và nội dung liên quan.

1- Lịch sử "vườn rau Lộc Hưng"

Căn cứ theo Văn bản số 6035/UBND-NCPC, ngày 26/10/2006 của UBND TP. Hồ Chí Minh do PCT Lê Văn Khoa ký gửi Thanh tra Chính phủ có đoạn: "Khu đất có diện tích 4,8 ha tọa lạc tại Phường 6, quận Tân Bình thuộc một phần các thửa số 126-5, 128-5, 129-5 và 131-10-5, trước năm 1975 do Quốc gia Việt Nam (của Bảo Đại, không phải VNCH) và Hội đồng quản trị Công giáo địa phận Sài Gòn đứng bộ (đồng đứng tên). Theo đó, từ thời Pháp thuộc (trước Hiệp định Genevè năm 1954), toàn bộ khu đất bị Thực dân Pháp sử dụng làm bãi Ăng-ten".

Theo tài liệu lưu trữ thì Nha Giám đốc Viễn thông chế độ cũ quản lý và sử dụng khu đất làm Đài Ăng-ten. Năm 1955, Linh mục Đinh Công Trình đại diện Giáo xứ Lộc Hưng có làm giấy MƯỢN ĐẤT và đã được QUÂN ĐỘI PHÁP tại Sài Gòn đồng ý cho giáo dân ngụ tại khu vực kế cận mượn phần đất trống giữa các cột Ăng-ten để trồng rau vào ban ngày (không được làm vào ban đêm). Riêng phần không lưu vẫn được sử dụng phục vụ cho ngành viễn thông chế độ cũ (VNCH) làm Đài phát tín. Sau này Pháp rút, chế độ Quốc gia Việt Nam (của Bảo Đại) bị lật đổ bởi Ngô Đình Diệm thì phần đất này ban đầu vẫn được giao cho Giáo xứ Lộc Hưng sử dụng theo "Giấy MƯỢN ĐẤT", năm 1963 khi tướng Nguyễn Khánh nắm quyền chế độ cũ đã cho thu hồi khu đất này và giao cho Nha Giám đốc Viễn thông chế độ cũ sử dụng, quản lý cho đến 30/4/1975."

Như vậy trước ngày 30/4/1975, khu đất trên do Nha Giám đốc Viễn thông chế độ cũ quản lý và sử dụng làm Đài Ăng-ten, sau ngày 30/4/1975, Hội đồng Chính phủ ban hành Quyết định số 111/CP, ngày 14/4/1977 theo đó khu đất này do Nhà nước và Trung tâm Viễn thông 3 tiếp quản và sử dụng làm Đài phát tín hiệu. Ngày 12/10/1991, Ban Quản lý ruộng đất Thành phố ban hành Quyết định số 07/QĐ-ĐĐ công nhận quyền sử dụng đất và khu nhà điều hành cho Bưu điện thành phố Hồ Chí Minh.

Qua đây có thể thấy:

- Năm xưa Bảo Đại vì muốn dựa vào Vatican để có sự ủng hộ của Phương Tây và các đạo quân Việt (gốc Công giáo) để chống lại Việt Minh nên đã đồng thuận cho Hội đồng quản trị Công giáo địa phận Sài Gòn đứng bộ (đồng đứng tên). Nói ra thì tức là bán đất cho Công giáo nhưng theo kiểu "kết hôn", chia tay thì chia tài sản.

- Sau này Ngô Đình Diệm tuy không ký kết văn bản gì trao đất mà chỉ tiếp tục cho phép Giáo dân Lộc Hưng được sinh sống dựa trên "Giấy MƯỢN ĐẤT" của Quân đội Pháp. Thế hóa ra Diệm công nhận phần đất đó của Pháp ?!!!!!!!

- Rồi khi Diệm bị giết thì chính phủ VNCH thay thế (vốn ghét Diệm) thu hồi luôn phần đất đó lại và giao cho Nha giám đốc Viễn thông (kiểu như Bộ 4T giờ) sử dụng, có điều thời kỳ 1964 - 1975 thì cái chế độ Ngụy quyền kia lên xuống những 05 - 06 chính phủ thay nhau lật đổ nên chả ai quan tâm khu đất đó, thế là Giáo dân Lộc Hưng vẫn ở đó.

- Và cuối cùng, năm 1977 thì Chính quyền CHXHCN Việt Nam thu hồi đất.

Kết luận, vậy rõ ràng cái gọi là "vườn rau" Lộc Hưng trên thực tế không hề có giấy tờ gì là của Giáo xứ Lộc Hưng hay của Đạo Công giáo. Nói tóm lại khu đất đó trước đây từng được Bảo Đại đem làm "của hồi môn" cho Đạo Công giáo để "mượn danh, mượn quân" sau này Ngô Đình Diệm bị giết nên mất chỗ chống lưng và đất bị thu hồi!

Tóm lại là Giáo xứ Lộc Hưng nói về lý làm "Giấy MƯỢN ĐẤT" tức là công nhận đất đó là của Pháp là thật sự không đúng rồi, có điều thời thế lúc đó thì cũng không trách được, tuy nhiên giờ Đất nước đã là 01 nước Độc Lập - Thống Nhất - Tự Chủ, và tuyên bố từ 02/09/1945 là cắt đứt mọi quan hệ pháp lý với Thực dân Pháp mà suốt bao năm Giáo xứ Lộc Hưng vẫn âm thầm dung túng cho Giáo dân VI PHẠM PHÁP LUẬT với cái lý đất của Giáo xứ (dựa theo Giấy MƯỢN ĐẤT) thì có đáng trách không ?!!!!!!!!

Nói về Dự án xây trường tại khu đất này thì:

Dự án xây dựng khu trường học công lập đạt chuẩn quốc gia do Ủy ban nhân dân quận Tân Bình làm chủ đầu tư (gồm 3 bậc học: 20 lớp Mầm non, 30 lớp Tiểu học và 45 lớp Trung học cơ sở) trên khu đất công trình công cộng có diện tích 49.320 m2 tọa lạc tại Phường 6, quận Tân Bình là một trong những công trình trọng điểm của quận.


2- Tại sao lại "cưỡng chế" và mức độ vi phạm


Vì lợi dụng trong Tết, cán bộ và ngày nghỉ lễ của cả nước, những kẻ chống đối mà ở đây là 89 hộ dân sống "phạm pháp" sẽ xây dựng mạnh nhất, đặc biệt là cuối năm, họ xây rất mau, không cần kiên cố, cũng chả cần theo kiến trúc gì, miễn là thành hình cái nhà là được, xây trong Tết luôn, chưa kể thuê nhân công xây giờ rất rẻ (kiếm tí chút ăn tết) nên xây sẽ được càng nhiều, càng nhanh. Cho nên phải "cưỡng chế" trước Tết, không thì qua Tết ở đó có mà thành pháo đài.

Cứ nhìn số liệu mà FB Bạch Hoàn đưa ra là 200 ngôi nhà trên 4,8 ha với 89 hộ dân thì biết 01 điều rằng từ ngày 28 tháng 8 năm 2009, UBND quận Tân Bình ban hành Quyết định số 1007/QĐ-UBND phê duyệt đồ án điều chỉnh quy hoạch chi tiết xây dựng tỉ lệ 1/500 khu công trình công cộng Phường 6, KHÔNG CÓ CHỨC NĂNG Ở... và cấm mọi hoạt động xây dựng, vậy mà sau 10 năm giờ ở đó đã có 200 căn nhà, cái này gọi là gì nếu không phải là "VI PHẠM PHÁP LUẬT VỀ XÂY DỰNG".

Chưa kể, 200 ngôi nhà với 89 hộ dân ????? Vậy mỗi hộ trung bình đang "sở hữu" bao nhiêu nhà ? Bảo là "dân nghèo" mà sao có tiền xây nhà dữ vậy ? 200 ngôi nhà này mới là số bị "phá dỡ" thôi chứ chưa phải là đã xử lý hết!!!

Mà sao 89 hộ dân này biết CẤM mà vẫn làm ? Bởi rõ ràng "chi phí đền bù" đối với đất đang có NHÀ Ở thì sẽ cao hơn là ĐẤT KHÔNG NHÀ!.

Có người bảo đây là "Đất Giáo xứ nhượng lại cho UBND", người đó trích hàng loạt văn bản UBND TPHCM giao đất cho Bưu Điện Thành phố, rồi chuyển cho UBND Quận Tân Bình... thế nhưng lại không đưa nổi cái gì chứng minh "đất giáo xứ nhượng cho UBND", trên thì trích hàng tá văn bản của chính quyền, dưới thì không trích gì của Giáo xứ. Kiểu như đánh lận con đen, khiến người đọc đọc đoạn trên thấy dẫn chứng đầy đủ cứ thế là tin luôn đoạn dưới!!!

Nói tóm lại, "nhượng hay không" thì rõ ràng 89 hộ dân và 200 căn nhà trên "vườn rau" kia là đang VI PHẠM PHÁP LUẬT!



3. Dư luận "công giáo" và người dân quanh "vườn rau" Lộc Hưng ra sao


Với diện tích 48.000 mét vuông (4,8 ha) Lộc Hưng được gọi là khu đất nằm tiếp giáp quận 10, nằm gần kề các quận Phú Nhận, Bình Tân và hướng đi quận 3. Đây cũng là Giáo xứ Lộc Hưng với nhà thờ Lộc Hưng xây lên đã lâu, với 89 hộ dân Công giáo sống ở đây từ sau năm 1975.

Theo lịch sử thì năm 1954, 30 hộ gia đình Công giáo được Tổng thống Ngụy quyền Ngô Đình Diệm sắp xếp đến khu đất Lộc Hưng sinh sống được chia ra thành một phần các thửa số 126-5, 128-5, 129-5 và 131-10-5, trước năm 1975, Ngụy quyền giao cho Hội đồng quản trị Công giáo địa phận Sài Gòn (cũ) đứng tên chủ đất (tức cho không số đất này). Sau ngày 30/4/1975 thì Hội đồng quản trị Công giáo địa phận Sài Gòn (cũ) đã bị giải tán kể từ ngày Tòa Khâm Sứ Vatican bị đóng cửa.

Ngày 12/10/1991, Ban Quản lý ruộng đất TP. HCM ban hành Quyết định số 07/QĐ-ĐĐ công nhận quyền sử dụng đất và khu nhà điều hành cho Bưu điện Thành phố, với diện tích 4ha089. Sau đó, UBND TP. HCM có Quyết định số 7564/QĐ-UB ngày 15/11/2001 giao đất cho Công ty TNHH Tư vấn Đầu tư Xây dựng Sài Thành, và Quyết định số 8220/QĐ-UB ngày 06/12/2001 giao đất Bưu điện Thành phố để đầu tư hạ tầng khu nhà ở dân dụng và nhà ở cán bộ, công nhân viên của Bưu điện tại Phường 6, quận Tân Bình.

Ngày 25 tháng 4 năm 2008, UBND TP.HCM có Quyết định số 1824/QĐ-UBND thu hồi khu đất này, giao cho UBND quận Tân Bình thực hiện Dự án công trình công cộng, và chung cư cao tầng phục vụ chương trình tái định cư của Thành phố và của quận Tân Bình.

Ngày 28 tháng 8 năm 2009, UBND quận Tân Bình ban hành Quyết định số 1007/QĐ-UBND phê duyệt đồ án điều chỉnh quy hoạch chi tiết xây dựng tỉ lệ 1/500 khu công trình công cộng Phường 6, KHÔNG CÓ CHỨC NĂNG Ở. Ngày 10/01/2013, Văn phòng UBND TP.HCM có Thông báo số 20/TB-VP về kết luận của Chủ tịch UBND TP Lê Hoàng Quân, có nội dung chấp thuận cho UBND quận Tân Bình lập Dự án đầu tư xây dựng Trường học công lập tiêu chuẩn quốc gia tại khu đất công trình công cộng Phường 6, quận Tân Bình.

Kể từ khi có Quyết định này thì việc "đền bù" (tiền) đối với 89 hộ dân khi được xử lý theo hướng lấy "Giá nhà nước đền bù cho xây dựng công trình công cộng", tức là rẻ hơn rất nhiều so với đền bù xây Chung Cư, chưa kể từ trước 2009 đến 2010 thì 89 hộ dân Công giáo đã thay nhau bán thửa đất của họ hàng trăm lần cho nhiều cò đất, dân BĐS để kiếm lời nhưng hàng trăm biên bản phạt te tua mấy tay Chủ đầu tư kia vì tội Xây Dựng Trái Phép đã được ban hành... Và cũng từ đó 89 hộ dân kia bắt đầu tự gọi bản thân là "Dân Oan Công Giáo"... quái nhỉ ? Xây TRƯỜNG HỌC chứ chả phải bán nền, phân lô mà họ cũng phản đối là sao ?"... Còn về phía những người dân Công giáo khác sống ở Tân Bình thì họ rất vui mừng vì sẽ có 01 CỤM TRƯỜNG HỌC tốt cho con em họ...có điều phải đến tận 10 năm sau, Chính quyền mới có thể bắt đầu thực hiện, mấy thế hệ con em Công giáo Tân Bình đã phải mòn mỏi chờ cái CỤM TRƯỜNG hết năm này qua năm khác, chỉ vì lòng tham của 89 hộ dân cùng Đạo với họ không chịu thừa nhận cái sai.

Ngày 21/7/2015, UBND TP.HCM có ý kiến chỉ đạo tại Văn bản số 508/UBND-QLDA-M về Dự án xây dựng cụm TRƯỜNG HỌC đạt chuẩn quốc gia tại khu đất công trình công cộng Phường 6, quận Tân Bình theo hình thức đối tác Công – Tư (hợp đồng BT).

***** Như vậy, căn cứ theo các điều Luật và Văn bản pháp luật cũng như việc cái HĐ quản trị Công giáo đã bị GIẢI THỂ kia thì khu "vườn rau" Lộc Hưng này trên thực tế sau năm 1975 cho đến 1991 là không thuộc quyền sở hữu của ai khác ngoài CHÍNH THỂ CHXHCN VIỆT NAM, đến năm 1991 thì chủ sở hữu của nó hiện nay là UBND quận Tân Bình, còn trước đó "vườn rau" này cũng không thuộc quyền quản lý của Ngụy quyền VNCH mà đã được chế độ này "chuyển nhượng" cho Giáo hội Công giáo Sài Gòn (tức là cho không Công giáo, đất Việt Nam mà cho không 01 đạo nào đó để thành khu tự trị ấy), sau này mọi giấy tờ cũng như các cơ quan, tổ chức tôn giáo này đều bị xóa sổ và không còn giá trị pháp lý nào.

Ngoài ra, theo tin tức nắm được thì quanh "vườn rau" Lộc Hưng này có đến hàng chục Nhà thờ, đạo họ, giáo xứ nhưng khi xảy ra chuyện thì ngay chính Giáo xứ Lộc Hưng cũng không có 01 chút động thái nào, ngay cả Dòng chuyên chống đối như Dòng mến thánh giá và các Giáo xứ, giáo phận khác trên toàn quốc hầu như đều IM PHĂNG PHẮC, lý do là vì sao: "Đơn giản là vì các Giáo xứ, Giáo phận, dòng, giáo họ" biết rõ rằng khu đất ấy chả có giấy tờ nào chứng minh 89 hộ dân Công giáo kia có quyền sở hữu hay quản lý, sử dụng; đó là chưa kể, "vườn rau" ấy trước giờ chẳng chia chút lộc gì cho các nơi".

Tóm lại đơn giản dễ hiểu thì khu đất được nói đến từ lâu là đất công, đã được chính quyền Tp Hồ Chí Minh quy hoạch xây dựng TRƯỜNG HỌC. Trong khi việc sử dụng khu đất theo mục đích quy hoạch chưa diễn ra thì một số hộ dân đã ra trồng rau để tự cung tự cấp. Và, lợi dụng sự buông lỏng, sơ hở của chính quyền trong quản lý họ đã đua nhau xây luôn cả nhà ở, nhà trọ khi chưa có giấy phép. Chưa kể nơi đây còn chứa chấp 01 số đối tượng nhiễm HIV, đối tượng chống phá Nhà nước đã và đang đi tù như: "Nguyễn Viết Dũng , Bùi Hiếu Võ, Phan Kim Khánh, Nguyễn Văn Hải,...

Câu chuyện cứ dùng dằng giữa hai bên khi chủ thể sở hữu đất thì chưa sử dụng, còn chủ thể chiếm dụng đất thì cứ cho đó là đất sở hữu của mình. Mọi việc chỉ thực sự rõ ràng khi chính quyền triển khai giải phóng mặt bằng để thực hiện dự án xây trường. Và khi sự thuyết phục, vận động không đi đến đâu, các hộ dân chiếm dụng đất không thực hiện, còn thách thức, mượn danh Đức Chúa, Đức Mẹ tụ tập gây cản trở giao thông, dùng loa phóng thanh hô hào, kích động bà con giáo dân xuống đường biểu tình (nhưng bà con giáo dân quanh đó chỉ thấy phiền chứ chả thèm nghe theo).

Khi câu chuyện được nói ra từ những người chiếm dụng đất trái phép thì thật dễ hiểu, nó đã bị bóp méo và biến tướng. Và để duy trì lợi quyền của mình, họ sẵn sàng tung tin, dựng chuyện đặt điều, biến sự việc từ một hoạt động không mang màu sắc chính trị trở nên chính trị. Yếu tố tôn giáo đã được huy động để làm lớn sự việc.

Sự việc chỉ có thế. Lí do cốt yếu và cơ bản ở đây vẫn là lòng tham, sự bất chấp pháp luật của những người dân liên quan, người đứng ra phản đối việc cưỡng chế, thu hồi mặt bằng tại đây. Đấy cũng là nguyên nhân căn bản để những kẻ đục nước béo cò dễ bề thao túng và đẩy sự việc ra xa so với quỹ đạo thường thấy.




Hình ảnh người dân Công giáo sống xung quanh "vườn rau" Lộc Hưng RẤT THẢN NHIÊN đứng xem cảnh "cưỡng chế". Không có sự xô xát, cũng chả có hành động bạo lực nào. Hãy đặt câu hỏi xem 01 khu địa bàn 98% toàn dân Công giáo với hàng chục Nhà thờ... tại sao không một ai phản đối việc làm của UBND mà chỉ có 89 hộ dân sống "vô pháp luật" trên "vườn rau" đó suốt ngày la hét từ năm 2009 đến nay!

P/s: Có vẻ những Giáo xứ, Giáo phận Công giáo từ bắc chí nam nào đang "hot" lên vấn đề chống lại các mệnh lệnh hành chính với Chính quyền Nhân dân đều có chung 01 đặc điểm đó là "KHÔNG THÍCH CHO CON CÁI ĐI HỌC, VÀ KHÔNG ĐỒNG Ý XÂY TRƯỜNG HỌC"!

Nguồn: Bão lửa

Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2019

NHẬT KÝ PHÓNG VIÊN BÁO MẠNG

Ngày... Sáng nay lên tòa soạn đưa cho lão trưởng ban bài viết "Báo động tình trạng ly hôn của phụ nữ nông thôn". Chưa kịp xem nội dung, lão trợn mắt nói "Đặt cái tít như này đéo đứa nào nó đọc. Nghĩ tít khác xem nào!"

Xuống phòng lễ tân ăn điếu thuốc, tranh thủ nghĩ cái tít kêu kêu luôn. Mải ngắm vếu mấy em cộng tác viên quên bố mất, lát sau mở máy tính ra đã thấy bài mình chễm chệ với quả tít:

"Vợ kêu oai oái đòi ly hôn vì của quý của chồng to vật vã".

Mẹ, cái gì thế này? Lão trưởng ban cười như ma làm trong điện thoại "Chú thấy trình độ giật tít của anh chưa? Đấy, báo chí hiện đại là phải hay ngay từ cái tiêu đề".


Ngày... Thư ký tòa soạn vẫy vẫy tay bảo "Ê chú viết một bài vụ con Midu cướp chồng của vợ thằng Hoành kim cương đi, viết đi". Mình bảo dạ, Midu là đứa nào? Hoành kim cương là thằng nào? Thư ký nói thì anh cũng biết đéo chúng nó là bọn nào, nhưng lướt báo mạng thấy chúng nó xôn hết cả xao. Chú tìm hiểu đi, tít thì anh giật sẵn đây rồi. Mình hỏi cho em xem cái tít phát để định hướng bài viết.

Lão bảo đây này, tít đây này "Rộ tin đồn Hoành kim cương mua xi líp 60 ngàn đô tặng Midu". Mình nói ơ, tin đâu ra đấy, nhỡ không đúng chúng nó kiện phát chết cụ em? Thư ký tòa soạn bảo, yên tâm, anh đã cẩn thận viết "rộ tin đồn", tin đồn thì biết đéo đứa nào đồn. Chúng có thể là bà bán chè chén đầu ngõ, anh xe ôm nghiện thuốc lào, chị cave yêu nghề, vân vân và vân vân. Ta cứ nhét chữ vào miệng bọn nó rồi bảo "theo nguồn tin từ quần chúng nhân dân" là xong cấm cãi. Viết đi, chiều anh cho đăng luôn.


Ngày... Mất điện. Leo 1938 bậc cầu thang, đầu gối củ lạc đang run như cầy sấy thì trước mặt lại là lão nhạc sỹ hấp hấp đến gửi sáng tác mới nhờ đăng. Mình muốn tránh mà đéo được, lão túm ngay cổ, lôi trong ca táp ra tập giấy A4 bảo "Đăng anh bài này phát, mẹ, hay lắm. Để anh hát chú nghe, đảm bảo chú nổi da gà luôn cho coi". Nói xong trương gân cổ hát ồ ồ như nghệ sỹ Quang Thọ đang trình diễn tuyệt phẩm "Tổ quốc tôi chưa đẹp thế bao giờ". Mình nghe như đàn gảy tai trâu, nói thôi em thẩm xong rồi. Công nhận hay, hay lắm anh ạ!

Nhạc sỹ thiên tài chép miệng, vỗ vai mình cái bộp nói: "Đã nói mà, nhạc anh chỉ có đỉnh của đỉnh. Anh thật, anh mà đứng thứ hai thì đéo ai dám đứng thứ nhất, kể cả Phó Đức Phương, Dương Thụ lẫn Thanh Tùng. Đăng cho anh cái nhá"! Mình cười như mếu bảo ối anh ơi, báo em chủ yếu cướp, giết, hiếp... đưa nhạc của anh lên e không được trữ tình lắm anh ạ. Mà nhạc là phải cao độ, cường độ, trường độ, âm tiết, âm sắc...cái đấy anh mang lên đài tiếng nói VN gửi giúp em nhé, bên đó họ chuyên hơn. Nói xong cắm cổ lủi một mạch. Sau lưng, lão càm ràm chửi loạn lên: "Mẹ cái bọn đéo biết thưởng thức âm nhạc, lũ đầu đất!".

Ngày... Tòa soạn cử đi viết bài về nạn mại dâm ở Đồ Sơn. Tắm biển xong anh em làm chầu bia, đĩa ghẹ lai rai. Lúc vào phòng khách sạn, em cave tên Na hỏi anh làm nghề gì? Mình bảo phóng viên đi thực tế. Xong việc, Na nói "Về nhà anh có dám viết anh "đi" với em không? Hay lại "tôi bảo hôm nay anh mệt rồi cáo lui"?

Mình bảo điên à, cái gì ra cái nấy. Viết thế đéo ai người ta duyệt cho. Na nói các anh toàn bọn đạo đức giả. Mình véo đùi non Na nói em ơi, có những sự thật nó trần trụi lắm em ơi. Bọn anh nhiều khi chỉ nói nửa sự thật thôi đã chết mẹ rồi!

Ngày... Mình chuyển nghề được 2 tuần. Chiều chiều vác bàn ghế ra ngõ ghi đề. Cái nghề này bút sa gà chết đéo bịa như nghề báo được.

Haizz!

#mytan

Thứ Tư, 9 tháng 1, 2019

QUY ĐỊNH KHÔNG ĐƯỢC TỰ Ý GHI ÂM, GHI HÌNH TẠI PHÒNG TIẾP DÂN LÀ ĐÚNG HAY SAI?

Vừa qua, Chủ tịch UBND TP Hà Nội Nguyễn Đức Chung ký Quyết định số 12/QĐ-UBND ban hành nội quy về việc tiếp công dân tại Trụ sở Tiếp công dân Thành phố. Nội quy kèm theo Quyết định số 12 có một quy định, đối với công dân khi đến Trụ sở Tiếp công dân Thành phố làm việc “không quay phim, chụp ảnh, ghi âm khi chưa có sự đồng ý của người tiếp công dân” bị một số báo chí đưa tin, bình phẩm, đặt nghi vấn về việc “Hà Nội có được 'cấm' công dân ghi âm, ghi hình tại trụ sở tiếp dân?” (Báo Mới), “Tranh luận quy định về ghi âm, ghi hình tại trụ sở tiếp dân ” (Thanh Niên), với đặt nghi vấn quy định này gây nhiều tranh cãi, lo ngại ảnh hưởng đến quyền lợi của người dân. Thậm chí luật sư Lê Văn Luân quy kết quy định này là “vi hiến”, là vi phạm quyền giám sát bằng lập luận rằng “Khoản 2 Điều 8 Hiến pháp quy định rõ vấn đề quyền giám sát của công dân và các cán bộ, công chức, viên chức phải lắng nghe và chịu sự giám sát của nhân dân. Lập tức bài viết của luật sư Lê Văn Luân cũng như RFA Việt Ngữ được giới dân chủ vào ủng hộ và công kích chính quyền Hà Nội lo sợ bị dân tố giác sai trái, muốn được thoải mái “hiếp dân” nên mới đưa ra “nội quy” này. Tuy nhiên nhiều ý kiến cho rằng, cán bộ tiếp dân cũng là con người, được quyền tôn trọng, có quyền bảo vệ hình ảnh cá nhân theo luật pháp Nhà nước.


Vậy việc ban hành các quy định này là đúng hay sai và thực hư thế nào về những dư luận vừa qua nhất là đối với ý kiến của luật sư Lê Văn Luân.

Xin thưa, việc ban hành quy định này không có gì là sai cả. Tiếng kẻng xin viện dẫn những lý do sau:

VỀ QUY ĐỊNH CỦA PHÁP LUẬT

Thứ nhất, việc tiếp công dân được quy định nhằm tiếp nhận các ý kiến phản ánh của nhân dân về các vấn đề gây bức xúc trong dư luận quần chúng, tiếp nhận những tâm tư nguyện vọng của người dân đến các cấp chính quyền. Đồng thời cũng là một kênh để người dân thể hiện vai trò giám sát, phản biện xã hội một cách trực tiếp đến các cơ quan công quyền. Đây là một quyền mà công dân được ghi nhận và đảm bảo thực hiện bởi pháp luật.

Thứ hai, để đảm bảo cho việc tiếp công dân được thực hiện một cách thống nhất, nhất quán, các quyền lợi của người dân được bảo đảm thực hiện ngày 25.11.2013 Quốc hội đã ban hành Luật tiếp công dân trong đó quy định các vấn đề liên quan đến công tác tiếp công dân; trách nhiệm, quyền hạn của các cán bôn, cơ quan trong việc tiếp công dân; cũng như các quyền và nghĩa vụ của công dân trong quy trình tham gia các buổi tiếp công dân tại trụ sở. Trong đó:

- Tại điểm d khoản 2 Điều 7 quy định về quyền và nghĩa vụ của người đến khiếu nại, tố cáo, kiến nghị, phản ánh có nội dung quy định họ phải: “Nghiêm chỉnh chấp hành nội quy tiếp công dân và hướng dẫn của người tiếp công dân”. Như vậy bên cạnh các quyền mà công dân được đảm bảo thực hiện khi đến trụ sở tiếp công dân thì họ cũng phải đảm bảo tuân thủ đúng các nội quy, quy định tại trụ sở tiếp công dân các cấp.

- Tại khoản 6 điều 12 quy định: “Chủ tịch Ủy ban nhân dân cấp tỉnh ban hành nội quy tiếp công dân tại Trụ sở tiếp công dân cấp tỉnh”; khoản 6 điều 13 quy định: “Chủ tịch Ủy ban nhân dân cấp huyện ban hành nội quy tiếp công dân tại Trụ sở tiếp công dân cấp huyện”. Như vậy có thể hiểu, nội quy, quy định tại các trụ sở tiếp dân ở các cấp do người đứng đầu của đơn vị đó xây dựng, ban hành xem xét dựa trên các điều kiện tại địa phương tuy nhiên vẫn đảm bảo cho các quyền của công dân khi đến trụ sở tiếp dân được thực hiện đầy đủ.

VỀ THỰC TIỄN

Thực tế, không chỉ Hà Nội mới có quy định này. Như chính báo chí đã đưa, trao đổi với PV Dân trí chiều 7/1, ông Nguyễn Hồng Điệp - Trưởng Ban tiếp công dân Trung ương (Thanh tra Chính phủ) cho biết, Tổng Thanh tra Chính phủ cũng ban hành quy định không được quay phim, chụp ảnh tại Trụ sở Tiếp công dân Trung ương khi chưa được sự đồng ý của người phụ trách trụ sở. “Quy chế này thực ra có từ lâu rồi”-ông Điệp nói. Nhiều trụ sở tiếp dân ở địa phương và cơ quan Nhà nước khác cũng có quy định tương tự. 

Trưởng Ban Tiếp công dân Trung ương cho biết thêm "Khi bà con xin phép ghi âm, ghi hình thì cứ cho chứ có sao đâu. Nhưng mà cho với mục đích xây dựng, cùng với nhau hợp tác để cùng giải quyết công việc chứ không phải cứ đến cổng là lập tức đưa máy lên quay hết mọi thứ mà không tập trung vào mục đích chính của mình. Gây mất thời gian của công dân khác, ảnh hưởng tới Trụ sở”.

Hơn nữa, Luật pháp nhiều nước có quy định tương tự, xin ví dụ luật của Mỹ “Laws differ in the United States on how many parties must give their consent before a conversation may be recorded. In 38 states and the District of Columbia, conversations may be recorded if the person is party to the conversation, or if at least one of the people who are party to the conversation have given a third party consent to record the conversation. As of 2010, in California, Connecticut, Delaware, Florida, Illinois, Maryland, Massachusetts, Nevada, New Hampshire, Pennsylvania, Vermont, and Washington State, the consent of all parties of the conversation must be obtained in order to record a conversation. In Canada, telephone calls may be recorded without a court order if one of the parties to the call consents to the recording. It is to a judge's discretion as to whether or not to admit the recording into evidence if both parties are not aware of the conversation having been recorded.” (Tạm dịch: Các văn bản luật khác nhau ở Hoa Kỳ quy định số lượng các bên phải đồng ý trước khi cuộc trò chuyện có thể được ghi lại. Ở 38 tiểu bang và Quận Columbia, các cuộc hội thoại có thể được ghi lại nếu người đó tham gia cuộc trò chuyện hoặc nếu ít nhất một trong những người tham gia cuộc trò chuyện đã đồng ý cho bên thứ ba ghi lại cuộc trò chuyện. Kể từ năm 2010, tại California, Connecticut, Delkn, Florida, Illinois, Maryland, Massachusetts, Nevada, New Hampshire, Pennsylvania, Vermont và Washington State, phải có sự đồng ý của tất cả các bên của cuộc trò chuyện để ghi lại cuộc trò chuyện. Ở Canada, các cuộc gọi điện thoại có thể được ghi lại mà không có lệnh của tòa án nếu một trong các bên tham gia cuộc gọi đồng ý ghi âm. Theo quyết định của thẩm phán về việc có hay không thừa nhận việc ghi âm thành bằng chứng nếu cả hai bên không biết về cuộc trò chuyện đã được ghi lại).

Rõ ràng, quy định của UBND Hà Nội và các văn phòng tiếp dân khác hoàn toàn phù hợp với chuẩn mực quốc tế về luật pháp và nhân quyền. Còn việc lợi dụng quy định để xuyên tạc luật pháp, vu cáo chính quyền như lối hành xử của ông luật sư Lê Văn Luân cần xem xét khả năng nhận thức/đọc hiểu pháp luật cũng như thái độ chính trị của ông này.

Nguồn: Loa phường và LOXEBEN

#lecuong

Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2019

CỜ ĐỎ SAO VÀNG - BIỂU TƯỢNG, NIỀM TỰ HÀO CỦA DÂN TỘC VIỆT NAM

Ngôi sao vàng 5 cánh in trên nền cờ đỏ thắm vô cùng thiêng liêng cao cả. Nền cờ đỏ tượng trưng cho nhiệt huyết cách mạng, biểu tượng cho sự chiến đấu và chiến thắng. Màu vàng của ngôi sao tượng trưng cho linh hồn dân tộc, năm cánh sao vàng tượng trưng cho các tầng lớp nhân dân cùng đoàn kết trong đại gia đình các dân tộc Việt Nam.


Lá cờ đỏ sao vàng mãi mãi là biểu tượng thiêng liêng cao cả của dân tộc Việt Nam, còn là khát vọng hòa bình, là ước mơ, là lý tưởng cho các dân tộc bị áp bức trên thế giới, bởi vì không một quốc gia nào trên thế giới hiểu giá trị của hòa bình như Việt Nam. Không quốc gia nào xứng đáng hơn Việt Nam để nói lên tiếng hòa bình, dân tộc Việt Nam đã phải trải qua hơn 4000 dựng nước và giữ nước, ông cha ta đã phải đổ bao máu xương để dành độc lập tự do, chính vì vậy thế giới chống áp bức, bất công, bóc lột đều lấy Việt Nam ta ra làm niềm cảm hứng để cổ vũ khích lệ họ, để giúp họ đấu tranh chống lại giới chính trị gia Tài phiệt bóc lột phương tây.


Sĩ quan các nước Bắc Phi còn hiểu biết tường tận cách mạng tháng Tám, kháng chiến chống Pháp, Mỹ của Việt Nam, chương trình đào tạo sĩ quan ở các nước này có phần riêng về chiến tranh Việt Nam. Họ có bài giảng về chiến thuật du kích và tư tưởng quân sự của đại tướng Võ Nguyên Giáp. Những trang sử giữ nước được viết bằng xương máu của cha ông ta luôn được bạn bè thế giới nể phục.


Việt Nam ta đã trở thành biểu tượng của tinh thần kiên cường bất khuất chống giặc ngoại xâm và áp bức nô dịch, vì vậy khắp các châu lục, nơi nào có áp bức người dân đều dương cao cờ đỏ sao vàng. Màu cờ như là biểu hiện cho ý chí của một dân tộc bé nhỏ dám đương đầu và đã chiến thắng những đế quốc hùng mạnh tưởng như không thể làm được. Màu cờ đỏ giờ đây kiêu hãnh tung bay trong mọi sự kiện diễn ra của Đất nước và nó còn hiện diện trên thế giới, cho các quốc gia vẫn còn đang chìm ngập trong khói lửa chiến tranh, trong sự bất công và bạo ngược trên toàn thế giới..


Bên cạnh đó, nó còn là hình ảnh tiêu biểu cho nghĩa vụ quốc tế thiêng liêng và cao đẹp, tuy khác nhau về màu da, ngôn ngữ và ý thức hệ, thế nhưng, ta hoàn toàn có thể nhận ra ở họ đều có chung một tiếng nói: VIỆT NAM.

Thứ Năm, 3 tháng 1, 2019

VIỆT NAM - TIẾN LÊN KHÁT VỌNG HÙNG CƯỜNG

Bước vào năm mới 2019 với những kết quả ấn tượng, Việt Nam cũng đứng trước mục tiêu hiện thực hóa khát vọng thịnh vượng vào năm 2045 – dịp kỷ niệm 100 năm độc lập, một mục tiêu đòi hỏi phát huy mạnh mẽ tinh thần dân tộc và đổi mới sáng tạo.
Chúng ta đón năm mới 2019 sau một năm có thể nói là trọn vẹn trong thực hiện các mục tiêu phát triển kinh tế - xã hội, với toàn bộ 12 chỉ tiêu đạt và vượt kế hoạch, trong đó nổi bật là tăng trưởng vượt kế hoạch đề ra và đạt mức cao nhất trong hơn một thập kỷ. Đáng mừng hơn, chất lượng tăng trưởng tiếp tục được cải thiện và Việt Nam vẫn duy trì được ổn định kinh tế vĩ mô.
Nhiều ý kiến đã coi đây là những kỳ tích trong bối cảnh đầu nhiệm kỳ này, đất nước đứng trước những “bề bộn khó khăn” và tình hình thế giới đang biến động mạnh mẽ. Nhìn về tổng thể, thế và lực của ta đã khác trước, đất nước đang rất khởi sắc, vận nước đang lên.
Cùng với đó, công tác đấu tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí, quan liêu, tiêu cực cũng có những chuyển biến tích cực, rõ rệt. Nhiệm vụ này Đảng và Nhà nước ta đã lãnh đạo, chỉ đạo, làm nhiều lần, làm quyết liệt từ nhiều năm nay, nhưng thời gian gần đây càng được đẩy mạnh hơn bao giờ hết, được chỉ đạo thực hiện ráo riết, quyết liệt.
Những kết quả đạt được đã tạo đà và động lực mới, khí thế mới cho việc hoàn thành các mục tiêu, nhiệm vụ đề ra cho năm 2019 và 5 năm 2016-2020, giúp việc thực hiện các mục tiêu kế hoạch 5 năm trở nên hoàn toàn khả thi, đồng thời tiếp tục củng cố niềm tin xã hội, niềm tin thị trường, không khí phấn khởi, tin tưởng tiếp tục lan rộng khắp cả nước.
Những thành tựu này đã khẳng định vai trò lãnh đạo của Đảng, đứng đầu là Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng, sự giám sát của Quốc hội, sự chỉ đạo, điều hành chủ động, quyết liệt, đồng bộ, sáng tạo của Chính phủ, cùng sự nỗ lực, quyết tâm cao của cả hệ thống chính trị, cộng đồng doanh nghiệp và nhân dân cả nước.
Nhưng như Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng đã nhiều lần nhấn mạnh, đất nước ta chưa bao giờ có được cơ đồ, tiềm lực và vị thế như ngày nay, chúng ta vui mừng với những thành tựu, kết quả to lớn nhưng tuyệt nhiên không được chủ quan, tự mãn, không được quá say sưa với thắng lợi, ngủ quên trên vòng nguyệt quế. Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cũng từng nhấn mạnh với các bộ, ngành, địa phương, mức thu nhập bình quân đầu người hơn 2.000 USD không có gì quá phấn khởi, “phải là nỗi buồn của những người lãnh đạo khi thu nhập bình quân người dân thấp như thế”.
Ngân hàng Thế giới đã tổng kết và chỉ ra rằng trong hơn nửa thế kỷ qua, số các quốc gia thoát được đói nghèo để đạt mức thu nhập trung bình là không nhiều, và số các quốc gia vượt qua bẫy thu nhập trung bình để gia nhập nhóm các quốc gia phát triển còn ít hơn nữa. Việt Nam đang ở vào giai đoạn chuyển đổi đầy khó khăn, thách thức này
Trong bối cảnh đó, việc triển khai các nhiệm vụ năm 2019 có ý nghĩa hết sức quan trọng. Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã nhấn mạnh tinh thần “bứt phá” trong năm 2019 - năm có vai trò bản lề, nước rút cho việc thực hiện Kế hoạch 5 năm 2016-2020 và cả Chiến lược 10 năm 2011-2020. Năm 2019 cũng là năm rất đặc biệt - Năm kỷ niệm 50 năm thực hiện Di chúc thiêng liêng của Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Tại nhiều sự kiện gần đây, Người đứng đầu Chính phủ đã đề cập tới mục tiêu, tầm nhìn dài hạn hơn. Theo đó, đến năm 2045- mốc lịch sử 100 năm nước nhà được độc lập (1945 - 2045), quy mô GDP nước ta ước tính sẽ đạt mức khoảng 2.500 tỷ USD, thu nhập bình quân đầu người khoảng gần 18.000 USD. Tại một hội nghị đầu năm 2018, Thủ tướng cũng đã đặt vấn đề “Việt Nam phấn đấu trở thành một con hổ kinh tế mới, tại sao lại không”.
Để hiện thực hóa những mục tiêu này, bên cạnh những giải pháp cụ thể, Thủ tướng nhiều lần nhấn mạnh vai trò cực kỳ quan trọng của khát vọng vươn lên hùng cường, thịnh vượng, của tinh thần dân tộc. Những yếu tố này sẽ mãi mãi là sức mạnh hạt nhân của chúng ta, là yếu tố quyết định ý Đảng, lòng dân, là chất keo làm nên tinh thần đoàn kết, nhất trí một lòng, là ý chí của “Con Lạc cháu Hồng” đã từng tạo ra biết bao kỳ tích lịch sử và sẽ tiếp tục tạo ra những kỳ tích mới cho chặng đường phát triển phía trước.
Cùng với đó, theo Thủ tướng, trong bối cảnh thế giới biến động khó lường và làn sóng công nghệ đang lan rộng toàn cầu, trở thành trào lưu cách mạng, yêu cầu, nhiệm vụ đặt ra càng đòi hỏi chúng ta phải tiếp tục đổi mới tư duy, nhận thức, cách nghĩ, cách làm. Để có xung lực mới cho phát triển, không thể đứng ngoài cuộc và cũng không được phép đi sau trong thời đại cách mạng công nghiệp 4.0.
Nhìn lại thực tế Việt Nam, có thể thấy khát vọng hùng cường, thịnh vượng là khát khao cháy bỏng của người dân và năng lượng, tiềm năng phát triển là rất lớn. Chỉ cần nhìn vào tinh thần cổ vũ của người dân trước các trận đấu của đội tuyển bóng đá Việt Nam là có thể thấy được phần nào tinh thần, khát vọng vươn lên ấy. Và rõ ràng, tinh thần ấy không chỉ trong bóng đá.
Trong bối cảnh mới, cuộc cạnh tranh giữa các quốc gia sẽ ngày càng quyết liệt và khắc nghiệt. Thực tiễn đang đòi hỏi tinh thần dám nghĩ, dám làm, có tinh thần chủ động tiến công, dám vượt ra khỏi những tư duy, những lĩnh vực quen thuộc để có suy nghĩ và hành động vượt tầm. Chỉ khi mọi tiềm năng được khai phá, mọi sự sáng tạo được bùng nổ, đất nước ta nhất định sẽ tự tin bước vào chặng đường mới, nắm bắt được những cơ hội lịch sử đang mở ra phía trước.
---
[THÔNG TIN CHÍNH PHỦ]

HÃY ĐẶT NIỀM TIN VÀO THẾ HỆ TRẺ VIỆT NAM

Bác Hồ từng viết: Một năm khởi đầu từ mùa xuân - Một đời khởi đầu từ tuổi trẻ. Tuổi trẻ là mùa xuân của xã hội và Cố Chủ Tịch nước Trần Đại Quang cũng đã từng khẳng định: 'Ước vọng mãi mãi chỉ là ước vọng nếu ta không hành động, cơ hội sẽ trở thành nuối tiếc nếu ta không nắm bắt, triển vọng chỉ là thất vọng nếu ta không quyết tâm''. Tự tin, mơ ước, khát vọng sẽ cho chúng ta động lực để có thể làm được những điều phi thường, tuy nhiên cái gì trên thế giới này cũng phải trải qua một thời kỳ quá độ.

Đất nước ta trải qua bao thăng trầm biến động của lịch sử, hơn 4000 năm dựng nước và giữ nước. Để có được cuộc sống thanh bình như ngày hôm nay ông cha ta đã phải đánh đổi bằng máu và nước mắt, cái giá của hòa bình là không hề nhỏ. Trong công cuộc xây dựng phát triển đất nước chúng ta phải trải qua một thời kỳ quá độ đi lên chủ nghĩa xã hội đó là một điều tất yếu.

Lịch sử đã đặt lên vai cha ông ta là phải viết lại tên Tổ Quốc trên bản đồ thế giới, giành lại cho bằng được độc lập tự do cho dân tộc, thống nhất cho bằng được đất nước và hành trang duy nhất của họ chỉ là tấm lòng yêu nước vô bờ bến, lòng quyết tâm,tinh thần đoàn kết đã tạo lên một sức mạnh bách chiến bách thắng, dưới sự lãnh đạo của Đảng Bác Hồ kính yêu đã giành được tự do độc lập, tạo nên một bước ngoặc lịch sử trọng đại mang tên thời đại Hồ Chí Minh, một thời đại rực rỡ huy hoàng, với nhiều mất mát hy sinh nhưng vô cùng oanh liệt. Tinh thần yêu nước của dân tộc ta đã trở thành một truyền thống được nối tiếp từ thế hệ này sang thế hệ khác, tinh thần tự tôn tự hào dân tộc luôn cao ngút trời.

Đất nước thanh bình nhà nhà lo làm ăn phát triển kinh tế, mải mê với chuyện cơm áo gạo tiền, nhưng mỗi khi Đất nước diễn ra những sự kiện lịch sử trọng đại thì lòng yêu nước của nhân dân ta lại có dịp được trỗi dậy, ngày Đại Tướng Võ Nguyên Giáp đi xa dòng người tiễn đưa Đại Tướng dường như dài vô tận, những giọt nước mắt tiếc thương sao bùi ngùi đến thế !?Mỗi khi có đội bóng, đội thể thao nước nhà tham gia thì đấu thì Cờ đỏ sao vàng tung lại tung bay trên mọi nẻo đường, lòng tự tôn tự hào dân tộc dâng cao mãnh liệt, thế hệ trẻ bóng đá Việt Nam chính là niềm tin, niềm tự hào giúp chúng tin tưởng vào thế hệ trẻ còn làm được nhiều điều hơn thế...kế tiếp truyền thống quý báu của thế hệ cha ông, nhiệm vụ của thế hệ trẻ xóa tan đói nghèo lạc hậu, bước những bước vững chắc trên con đường chinh phục tri thức nhân loại, xây dựng đất nước giàu đẹp văn minh, đó là hoài bão là khát vọng của Đất nước của dân tộc ta.

Cá nhân tôi tin tưởng vào thế hệ trẻ sẽ đưa Việt Nam sánh vai với các cường quốc năm châu, giới trẻ hôm nay họ những người mang trong mình dòng máu Lạc Hồng, họ được ăn học đàng hoàng, các bạn có một nền tảng tri thức, kế thừa và phát huy truyền thống cha ông, họ gánh vác trọng trách, sứ mệnh lịch sử giao phó. Đất nước ta đã phải trải qua hàng trăm năm chiến tranh và hàng chục năm bị các thế lực thù địch bao vây cấm vận, bằng những nỗ lực không biết mệt mỏi bước đầu đã khẳng định mình trên trường quốc tế. Lịch sử hôm nay đang đặt lên vai thế hệ trẻ một nhiệm vụ hết sức nặng nề nhưng không kém phần vinh quang, thế hệ trẻ hôm nay hãy đem tri thức và trí tuệ Việt Nam thời đại mới hãy cùng nhau làm nên những Bạch Đằng - Chi Lăng - Đống Đa - Điện Biên Phủ trên các lĩnh vực kinh tế - chính trị, khoa học - kỹ thuật, an ninh - quốc phòng, văn hóa, thể thao nâng tầm Việt Nam lên ngang tầm thời đại sánh vai với cường quốc năm châu. Và tôi tin rằng dòng máu Lạc Hồng sôi sục chảy trong tim họ sẽ giúp họ nhất định làm được, vì vậy chúng ta hãy đặt niềm tin vào thế hệ trẻ Việt Nam

Thứ Tư, 26 tháng 12, 2018

10 SỰ KIỆN NỔI BẬT CỦA VIỆT NAM NĂM 2018 DO THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM BÌNH CHỌN

1. Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng được bầu giữ chức vụ Chủ tịch nước
Ngày 23-10-2018, tại Kỳ họp thứ 6, Quốc hội Khóa XIV đã bầu Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng giữ chức vụ Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam nhiệm kỳ 2016-2021, với 476 trong số 477 đại biểu tán thành (tỷ lệ 99,79%). Trước đó, tại Hội nghị lần thứ 8, Ban Chấp hành Trung ương Đảng Khóa XII đã thống nhất giới thiệu Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng để Quốc hội bầu giữ chức vụ Chủ tịch nước.

2. Hoàn thành toàn diện 12-12 chỉ tiêu kinh tế - xã hội
Việt Nam tiếp tục hoàn thành và hoàn thành vượt mức 12-12 chỉ tiêu kinh tế-xã hội do Quốc hội đề ra. GDP dự kiến tăng trưởng hơn 6,8%; xuất siêu đạt mức kỷ lục hơn 6,89 tỷ USD; giải ngân vốn đầu tư nước ngoài hơn 19 tỷ USD, cao nhất từ trước đến nay; 132.000 doanh nghiệp thành lập mới; cả nước đón gần 15,6 triệu lượt khách quốc tế... Đây là năm thứ ba liên tiếp lạm phát được kiểm soát dưới mức 4%. Các chính sách tài khóa, tiền tệ được điều hành linh hoạt, đáp ứng yêu cầu về vốn của nền kinh tế.

3. Quốc hội phê chuẩn Hiệp định CPTPP
Ngày 12-11-2018, Hiệp định Đối tác Toàn diện và Tiến bộ xuyên Thái Bình Dương (CPTPP) cùng các văn kiện liên quan đã được phê chuẩn tại Kỳ họp thứ 6, Quốc hội Khóa XIV. CPTPP được coi là Hiệp định thương mại tự do lớn thứ ba thế giới hiện nay và sẽ được thực thi từ năm 2019. Hiệp định sẽ giúp mở rộng thị trường xuất khẩu, thu hút đầu tư, thúc đẩy tăng trưởng, cải cách chính sách theo hướng minh bạch và thông thoáng hơn.

4. Cuộc đấu tranh phòng, chống tham nhũng, tiêu cực được triển khai quyết liệt từ trung ương đến cơ sở
Nhiều vụ tham nhũng quy mô lớn, gây hậu quả nghiêm trọng trong lĩnh vực dầu khí, ngân hàng, quản lý đất đai, công sản cùng nhiều vụ tiêu cực ở một số ngành, địa phương đã bị khởi tố, điều tra, truy tố, xét xử và đưa ra ánh sáng. Các đối tượng sai phạm dù là Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư, Chủ tịch tỉnh, Bộ trưởng, nguyên Bộ trưởng, tướng lĩnh lực lượng vũ trang hay cán bộ quản lý các cấp…đều bị xử lý, kỷ luật nghiêm minh, làm trong sạch bộ máy, củng cố niềm tin trong nhân dân.

5. Ban hành Nghị quyết nhằm đưa Việt Nam trở thành quốc gia biển mạnh
Nghị quyết 36-NQ-TW được Ban Chấp hành Trung ương Đảng Khóa XII ban hành ngày 22-10-2018, với tầm nhìn đến năm 2045 đưa Việt Nam trở thành quốc gia biển mạnh, phát triển bền vững, thịnh vượng, an ninh, an toàn; kinh tế biển đóng góp quan trọng vào nền kinh tế đất nước; tham gia chủ động và có trách nhiệm vào giải quyết các vấn đề quốc tế và khu vực về biển và đại dương. Nghị quyết đặt mục tiêu đến năm 2030, các ngành kinh tế biển có sự phát triển đột phá, đóng góp khoảng 10% GDP cả nước; 28 tỉnh, thành phố ven biển đóng góp 65-70% GDP.

6. Năm thành công nhất trong lịch sử bóng đá Việt Nam
Với những kỳ tích vang dội trên đấu trường khu vực: Vô địch Giải bóng đá Đông Nam Á (AFF Suzuki Cup); Á quân Giải Vô địch bóng đá U23 châu Á; lần đầu tiên vào đến vòng bán kết Đại hội thể thao châu Á (ASIAD), các tuyển thủ bóng đá quốc gia Việt Nam đã khơi dậy niềm tự hào và tinh thần đoàn kết dân tộc. Những thành tích này có được là nhờ một lứa cầu thủ trẻ được đào tạo bài bản và luyện rèn về đạo đức cùng vị huấn luyện viên trưởng tài năng người Hàn Quốc Park Hang Seo.

7. Phát hiện việc gian lận điểm thi trên quy mô lớn
Trong kỳ thi trung học phổ thông quốc gia 2018, việc gian lận điểm thi đã bị phát hiện tại các hội đồng thi: Sơn La, Hà Giang, Hòa Bình…gây rúng động dư luận. Cơ quan an ninh điều tra đã vào cuộc, khởi tố, bắt tạm giam một số đối tượng liên quan để điều tra làm rõ và xử lý theo luật định. Bộ Giáo dục và Đào tạo sau đó đã tiến hành sửa đổi, hoàn thiện Quy chế thi trung học phổ thông quốc gia.

8. Việt Nam có ngân hàng mô đầu tiên
Ngày 16-10-2018, Ngân hàng mô đầu tiên của Việt Nam đã khai trương tại Bệnh viện Việt-Đức. Đây là địa chỉ tiếp nhận, bảo quản, lưu trữ, vận chuyển, cung ứng, trao đổi mô, nhằm mục đích khám chữa bệnh, đào tạo, nghiên cứu khoa học. Ngày 24-12, Bệnh viện Việt-Đức và Bệnh viện Nhi đồng 2 chính thức thông báo đã ghép thành công 6 tạng (1 tim, 1 gan, 2 phổi, 2 thận) cho 5 bệnh nhân từ một người cho chết não. Việt Nam đã làm chủ được các kỹ thuật ghép tạng quan trọng và thường gặp trong lâm sàng, như thận, tim, gan, tụy, phổi, tiến hành hơn 1.500 ca ghép mỗi năm với tỷ lệ thành công tương đương nhiều nước tiên tiến trên thế giới.

9. Xây dựng thương hiệu Việt chất lượng cao
Việc VinFast có mặt tại Paris Motor Show 2018-Triển lãm ôtô danh giá nhất thế giới-đã khẳng định vị thế của doanh nghiệp Việt và giúp điền tên Việt Nam lên bản đồ công nghiệp chế tạo ôtô toàn cầu. Tại sự kiện ra mắt xe VinFast ở Hà Nội, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã phát động phong trào “Hàng Việt Nam chinh phục người Việt Nam,” thể hiện khát vọng xây dựng hệ thống thương hiệu Việt chất lượng cao trong chuỗi giá trị toàn cầu.

10. Bệnh viện dã chiến đầu tiên của Việt Nam tham gia Lực lượng gìn giữ hòa bình Liên hợp quốc
Ngày 1-10, Việt Nam triển khai một đơn vị độc lập-Bệnh viện dã chiến cấp 2, được phiên chế 63 thành viên–tham gia vào hoạt động gìn giữ hòa bình của Liên hợp quốc tại Nam Sudan. Trước đó, 29 lượt sỹ quan của Việt Nam cũng đã thực thi các nhiệm vụ gìn giữ hòa bình tại Cộng hòa Trung Phi và Nam Sudan. Việc làm này thể hiện sự chủ động và trách nhiệm tích cực của Việt Nam trong các hoạt động của Liên hợp quốc.

Nguồn: TTXVN

Thứ Hai, 24 tháng 12, 2018

TẤM LÒNG CỦA BÁC HỒ VỚI ĐỒNG BÀO THIÊN CHÚA GIÁO

Sinh thời, Bác Hồ kính yêu luôn quan tâm đến đồng bào tôn giáo, tôn trọng quyền tự do tôn giáo của các giáo dân và thực hiện đoàn kết tôn giáo. Trong tư tưởng của Người, xây dựng, củng cố và phát huy nguồn sức mạnh của khối đại đoàn kết toàn dân tộc, trong đó đoàn kết với đồng bào thiên chúa giáo luôn là vấn đề sống còn, là một trong những nhân tố quyết định sự thành bại của sự nghiệp cách mạng, quyết định sự tồn vong của dân tộc.

1. Trong cuộc đời hoạt động cách mạng đầy gian nan và thử thách, Bác Hồ đã có dịp đi nhiều nơi, tiếp xúc với nền văn hoá phương Đông và phương Tây, và trong quá trình thâm nhập đời sống thực tế, nghiên cứu các học thuyết chính trị, các giáo lý tôn giáo tại chính quê hương của nó, Người đã tiếp thu, kế thừa, đã chắt lọc những giọt tinh tuý của từng học thuyết tôn giáo. Người nhận thức rằng, Thiên chúa giáo cũng như các giáo lý tôn giáo khác đều hướng đến việc mưu cầu hạnh phúc cho loài người, mưu phúc lợi cho xã hội. Vì vậy, Thiên chúa giáo bên cạnh ý nghĩa chính trị còn mang đậm yếu tố văn hoá, đạo đức. Với ý nghĩa đó, Thiên chúa giáo đã trở thành nhu cầu tinh thần của một bộ phận quần chúng nhân dân lao động.
Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Việt Nam - nơi có nhiều cộng đồng cư dân cùng sinh sống, nơi tín ngưỡng giữa đạo và đời đồng hành ngự trị trong đời sống tâm linh của người dân, Bác Hồ đã nhìn thấy những điểm chung của các bậc tiền nhân sáng lập Thiên chúa giáo. Người gạn lọc những tinh hoa trong kho tàng giá trị của đạo Thiên chúa những điều cần thiết cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp và giải phóng con người. Chủ nghĩa nhân văn Hồ Chí Minh dường như bao la, nhân ái hơn khi hoà đồng, kết hợp tâm hồn, đạo đức và cốt cách của con người Việt Nam với tư tưởng “cứu thế, độ dân, hy sinh cho tự do” của Đức Chúa GiêSu, để không chỉ giương cao ngọn cờ độc lập, tự do, thực hiện sự tôn trọng tự do tôn giáo, mà còn luôn thực hiện đoàn kết với đồng bào đồng bào Thiên chúa giáo trong hành trình đấu tranh giải phóng dân tộc, xây dựng một nước Việt Nam hoà bình, độc lập, thống nhất, dân chủ và giàu mạnh.
Là lãnh tụ của cách mạng, hơn ai hết Chủ tịch Hồ Chí Minh hiểu rằng: đoàn kết thì sống, chia rẽ thì chết, nên muốn huy động sức mạnh của khối toàn dân đoàn kết, muốn toàn thể đồng bào cùng hiệp lực chống kẻ thù chung, thì tất yếu không thể không quan tâm đến vai trò của đồng bào Thiên chúa giáo. Ngay từ những năm lãnh đạo nhân dân đấu tranh giành chính quyền, Hồ Chí Minh đã luôn quan tâm đến Thiên chúa giáo, đến các giáo dân và động viên họ góp sức mình vào sự nghiệp giải phóng. Vì vậy, ngay sau thắng lợi của cuộc cách mạng tháng Tám 1945, cùng với việc tuyên bố Việt Nam độc lập, khai sinh nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, Chính phủ lâm thời do Chủ tịch Hồ Chí Minh đứng đầu đã thực hiện một trong 6 nhiệm vụ cấp bách, đó là tuyên bố: “TÍN NGƯỠNG TỰ DO và Lương Giáo đoàn kết”.
Tiếp đó, tập trung thực hiện khẩu hiệu: Dân tộc trên hết, Tổ quốc trên hết, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chủ trì nhiều cuộc họp bàn về tôn giáo, bàn biện pháp để chống khiêu khích, bảo vệ khối đại đoàn kết giữa Lương và Giáo để giải quyết những vấn đề liên quan đến tôn giáo, đặc biệt là Thiên chúa giáo. Người từng nhấn mạnh: “Dân tộc có giải phóng thì tôn giáo mới giải phóng được. Lúc này chỉ có quốc gia, và không phân biệt tôn giáo nữa, mỗi người đều là công dân của nước Việt Nam, và có nhiệm vụ chiến đấu cho nền độc lập hoàn toàn của Tổ quốc”.
Bác Hồ, dù bộn bề công việc quốc gia đại sự vẫn không quên gửi thư chúc mừng đồng bào công giáo mỗi dịp Lễ Thiên chúa giáng sinh, đồng thời kêu gọi các giáo dân hãy vì “Tổ quốc trên hết, Dân tộc trên hết” mà ủng hộ sự nghiệp cách mạng của dân tộc. Trên tinh thần “thật thà tôn trọng tín ngưỡng tự do”, Người đã luôn thực hành nguyên tắc “vì đại cục” để kiên trì thực hiện đoàn kết giữa Giáo và Lương trong suốt những năm kháng chiến và kiến quốc.

2. Thực hiện sự chia rẽ khối đoàn kết của toàn dân, thực dân Pháp và các thế lực phản động luôn dùng chiêu bài kích động Cộng sản là kẻ thù không đội trời chung với tôn giáo. Không để kẻ thù chia rẽ và phá hoại sức mạnh của khối đoàn kết, đặc biệt là đoàn kết giữa đồng bào các tôn giáo, Bác Hồ không chỉ quan tâm đến vấn đề tôn gióa, mà còn mềm dẻo trong cách ứng xử với với các vị chức sắc tôn giáo, với các giáo dân. Nôen năm 1947, giữa lúc cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp đang ở vào giai đoạn gay go, quyết liệt, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã gửi lời chúc đến Giám mục Lê Hữu Từ, “kính chúc cụ mọi sự lành để phụng sự Đức Chúa và để lãnh đạo đồng bào công giáo tham gia kháng chiến, đặng tranh lại thống nhất và độc lập cho Tổ quốc”, đồng thời “nhờ cụ chuyển lời tôi chúc phúc cho toàn thể đồng bào công giáo”. Người thành tâm “đề nghị toàn thể đồng bào công giáo trong kỳ lễ Nôen này cầu nguyện cho linh hồn các chiến sĩ giáo và lương đã bỏ mình vì nước và cầu nguyện cho Tổ quốc ta được thắng lợi”. Sau đó, trong bức thư gửi đồng bào công giáo toàn quốc nhân lễ Thiên chúa giáng sinh năm 1948, Chủ tịch Hồ Chí Minh viết rằng: “Đồng bào hãy cùng tôi cầu nguyện Chúa cho ngày thắng lợi sắp tới của dân tộc. Tôi cầu nguyện Chúa luôn luôn ban phúc lành cho đồng bào”. Đặc biệt, khi thực dân Pháp tấn công xứ đạo Bùi Chu, Phát Diệm, Nôen năm 1949, Người đã gửi thư chia sẻ những mất mát của các giáo dân vì đất Thánh bị xâm phạm, và đồng bào “đang đau khổ dưới gót sắt của giặc Pháp dã man”.
Vào những thời điểm nhạy cảm, Người đã linh hoạt trong từng quyết sách, từng bước giải quyết mâu thuẫn, giải quyết những xung đột nảy sinh giữa Lương và Giáo, giữa giáo dân và chính quyền cách mạng để củng cố và phát triển sự đoàn kết giữa Giáo và Lương. Mềm dẻo, đi sâu vào lòng người, luôn tôn trọng niềm tin của người dân vào giáo lý, Bác Hồ đã bằng tấm lòng thành, tầm nhìn xa, biện pháp linh hoạt để không chỉ giáo dục, giác ngộ tín đồ Thiên chúa giáo, mà còn thực hiện thành công chiến lược đoàn kết với đồng bào Thiên chúa giáo. Trên tinh thần đó, một mặt, Người kiên quyết với những kẻ đầu sỏ, chống đối cách mạng, trở thành kẻ thù của cách mạng, mặt khác, Người khoan dung, nhân ái với những người nhẹ dạ, cả tin, và vì thiếu hiểu biết mà bị lôi kéo, dụ dỗ vào con đường sai trái.
Xót xa, đồng cảm với những con chiên nhẹ dạ, cả tin, vì không hiểu mà bị dụ dỗ, rời miền Bắc đi theo “Chúa di cư vào Nam”, để rồi phải sống những tháng ngày khổ cực, thậm chí bị bắn, bị giết hại, dùng bút danh C.B, Bác Hồ viết và chỉ rõ những điều giả dối và tội ác của chính quyền họ Ngô trong bài báo: “Tội ác của Ngô Đình Diệm” đăng trên báo Nhân dân, ngày 29/9/1954. Nội dung bài báo như sau:
“Diệm là người công giáo cũng như xưa kia Giu-da là người công giáo. Diệm được thực dân Pháp dung túng, đã lợi dụng đạo Chúa để dụ dỗ và ép buộc một số đồng bào công giáo nhẹ dạ bỏ quê hương vào Nam.
Diệm hứa hẹn với họ: Vào Nam mỗi người sẽ được 3 mẫu ruộng, 2 con trâu, mỗi ngày được 35 đồng bạc, và được …lên Thiên đường.
Những khi lên Hà Nội, xuống Hải Phòng, thì nhiều đồng bào ấy đã lâm vào một cuộc đời lênh đênh, cực khổ. Lúc vào đến Nam lại càng vất vả. Chẳng thấy ruộng đâu, trâu đâu, mà cơm gạo hàng ngày nhiều khi cũng thiếu.
Không những thế, nội bộ bọn Diệm tranh quyền, đoạt lợi, xung đột lẫn nhau. Diệm mưu đẩy Hinh, Hinh muốn lật Diệm, chúng xúi dục những đồng bào ấy biểu tình, ủng hộ tên này, phản đối tên kia. Rồi chúng bắn xả vào đám đồng bào vô tội, làm nhiều người chết và bị thương, như đã xẩy ra trong những ngày gần đây.
Lợi dụng đạo Chúa để làm ô danh Chúa, lợi dụng đồng bào rồi giết hại đồng bào. Tội các của bọn Diệm thật là:
"Chẻ hết tre rừng không chép hết
Tát khô nước bể khó rửa xong!
Mặt khác, để khẳng định niềm tin của giáo dân vào chế độ XHCN ở miền Bắc, Người khẳng định: “Đồng bào công giáo các giới hăng hái tham gia mọi công việc xây dựng nước nhà... và con đường yêu nước mà đồng bào đang đi là hoàn toàn đúng”. Đó chính là tấm lòng của Bác Hồ với tôn giáo nói chung, với đồng bào Thiên chúa giáo nói riêng, thể hiện quan điểm đại đoàn kết - điểm cốt lõi trong hệ thống quan điểm tôn giáo của Người.
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước và xây dựng CNXH ở miền Bắc, đấu tranh giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, nhằm ngăn chặn âm mưu của các thế lực phản động, lợi dụng tôn giáo hòng chia rẽ khối đoàn kết toàn dân, Chủ tịch Hồ Chí Minh càng quan tâm hơn đến vấn đề tôn giáo. Tấm lòng, sự quan tâm của Bác Hồ thể hiện trong nhiều bức thư, nhiều bài viết. Trong đó, Người động viên các giáo dân hãy sống tốt đời đẹp đạo, hãy “sống theo Đảng chết theo Chúa”, vì trong tư tưởng của Người, lòng yêu quê hương đất nước, yêu CNXH không đối lập, và dù là Lương hay Giáo thì mỗi người dân “con Rồng, cháu Lạc” đều có thể vừa là công dân tốt, vừa là tín đồ chân chính.

3. Từ những bức thư, từ sự quan tâm của Chủ tịch Hồ Chí Minh với đồng bào Thiên chúa giáo, có thể cảm nhận được tấm lòng của Người với các giáo dân, dù họ đang sinh sống ở miền Nam hay miền Bắc, dù đã giác ngộ hay còn chưa được giác ngộ, đều chân thành và nhân ái, bao dung và thân tình. Có niềm tin mãnh liệt vào con người, tình cảm, tấm lòng của Bác Hồ với các tôn giáo nói chung, Thiên chúa giáo nói riêng dường như làm cho bao la nhân ái Hồ Chí Minh sâu sắc, đậm nét hơn. Và sức mạnh của khối đại đoàn kết toàn dân tộc cũng được nhân lên, mạnh hơn lên khi có sự góp sức của đồng bào Thiên chúa giáo. Nguồn sức mạnh to lớn đó đã không chỉ làm nên thành công của cuộc cách mạng tháng tám 1945, của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ xâm lược, mà còn đưa đất nước Việt Nam XHCN ngày một phát triển và giàu mạnh.
Bác Hồ đã đi xa, nhưng tấm lòng của Người với đồng bào Thiên chúa giáo vẫn còn sâu đậm mãi. Vì dù đã đi xa, song những bức thư của Bác Hồ chúc mừng các giáo dân nhân dịp Lễ Thiên chúa Giáng sinh lúc sinh thời vẫn có ý nghĩa tinh thần to lớn đối với các con chiên của Đức Chúa. Năm 1958, khi trả lờicâu hỏi của các cử tri Hà Nội: "Tiến lên chủ nghĩa xã hội thì tôn giáo có bị hạn chế không?", Chủ tịch Hồ Chí Minh một lần nữa khẳng định thái độ của những người cộng sản đối với tôn giáo: "Không. ở các nước xã hội chủ nghĩa, tín ngưỡng hoàn toàn tự do. Ở Việt Nam ta cũng vậy". Độc lập dân tộc và CNXH ở Việt Nam không chỉ là sự lựa chọn đúng, mà còn là con đường phát triển hợp quy luật thời đại. Dù là ai, nói thế nào và bằng phương cách gì, theo tôn giáo nào thì cũng vẫn thuộc về một dân tộc, vẫn không ngoài một khát khao được sống trong độc lập, tự do, hòa bình và được mưu cầu hạnh phúc.
Cùng với thời gian, tình cảm, sự quan tâm của Chủ tịch Hồ Chí Minh với đồng bào Thiên chúa giáo vẫn không phai mờ. Ngày 12/6/1987, tại Hội thảo khoa học “Bác Hồ với Huế” do Thành ủy Huế tổ chức, linh mục Nguyễn Văn Ngọc đã kể lại sự quan tâm của Bác đối với đồng bào công giáo như sau: Năm 1949, khi Việt Minh bao vây thành phố Huế, linh mục Nguyễn Văn Ngọc lúc đó đảm đương việc ruộng đất của nhà chung tại giáo xứ Lương Văn có trách nhiệm cung cấp lương thực cho 600 linh mục, chúng sinh của dòng tu của thành phố Huế. Nhưng vì Huế đang bị bao vây nên không có cách nào chở gạo vào cho nhà chung. Linh mục đã gặp cán bộ Việt Minh có trách nhiệm, các đồng chí khuyên linh mục nên viết thư xin phép Bác Hồ. Linh mục đã đánh bạo viết thư gửi Bác mà không dám hy vọng nhận được thư trả lời. Nhưng một tháng sau, các đồng chí chuyển cho linh mục Ngọc một tấm thiếp có chữ ký, con dấu của Chủ tịch Hồ Chí Minh với nội dung sau: Cho phép linh mục Nguyễn Văn Ngọc được chở 9000 thúng lúa lên thành phố Huế trong vòng 1 tháng để cấp cho nhà chung; Linh mục Ngọc được tự do đi lại trong tỉnh Thừa Thiên để coi sóc ruộng đất của nhà chung, tiếp tục trồng cấy, không được để ruộng đất bỏ hoang. Nhờ có “tấm giấy phép đặc biệt” ngày củ Bác Hồ, linh mục Nguyễn Văn Ngọc đã cứu nguy cho hơn 600 linh mục, giáo dân của thành phố Huế.
Bác Hồ là vị lãnh tụ cách mạng, là nhà hiền triết phương Đông, ở Người có sự kết hợp hoàn chỉnh giữa “đức khôn ngoan của Phật, lòng bác ái của Chúa, triết học của Mác, thiên tài cách mạng của Lênin và tình cảm của người chủ gia tộc. Tất cả bao bọc trong một dáng dấp rất tự nhiên”, và suốt đời phấn đấu hy sinh vì một nước Việt Nam hòa bình, độc lập, tự do, thống nhất, nhân dân Việt Nam và nhân loại cần lao hạnh phúc trong hòa bình.
Thực hiện đoàn kết tôn giáo bằng cách “luôn luôn coi tín ngưỡng, tôn giáo là nhu cầu tinh thần của một bộ phận nhân dân, thực hiện nhất quán chính sách tôn trọng và bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng..., thực hiện đoàn kết đồng bào theo các tôn giáo khác nhau và trong nội bộ từng tôn giáo, đoàn kết đồng bào theo tôn giáo và đồng bào không theo tôn giáo”, để “tập hợp đông đảo các tín đồ trong khối đại đoàn kết toàn dân, xây dựng cuộc sống tốt đời, đẹp đạo, góp phần vào công cuộc đổi mới đất nước” theo những kinh nghiệm, những chỉ dẫn của Bác Hồ luôn có ý nghĩa thực tiễn sâu sắc trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam XHCN.
Ôn lại tình cảm, sự quan tâm của Bác Hồ đối với đồng bào Thiên chúa giáo trong dịp Lễ Thiên chúa giáng sinh năm nay, là thêm một lần thiết thực Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh- đạo đức nhân văn và bao dung vì hạnh phúc con người ./.

Nguồn: ditichhochiminhphuchutich.gov.vn

Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2018

TÌNH CẢM CỦA BÁC HỒ VỚI LIỆT SỸ VÀ CHIẾN SỸ

Năm 1946, trong cuộc chiến đấu 60 ngày đêm bảo vệ Hà Nội, Vũ Văn Thành, một chiến sỹ tự vệ Thủ đô đã anh dũng hy sinh. Biết tin, Chủ tịch Hồ Chí Minh trực tiếp viết lá thư gửi bác sỹ Vũ Đình Tụng, người cha của liệt sỹ, nhằm bày tỏ sự cảm thông và chia sẻ nỗi mất mát đau thương với một người cha, một trí thức lớn của đất nước lúc bấy giờ.
Bức thư có đoạn vô cùng xúc động: “Ngài biết rằng, tôi không có gia đình, cũng không có con cái. Nước Việt Nam là cả đại gia đình của tôi. Tất cả thanh niên Việt Nam là con cháu của tôi. Mất một thanh niên thì hình như tôi đứt một đoạn ruột...”.
Thư Bác khiến bác sỹ Vũ Đình Tụng “nhớ đinh ninh từng lời”. Sau này, trong hồi kí, có đoạn ông viết, đại ý là chính Bác Hồ đã dạy cho ông một bài học lớn lao, biết đem tình cảm riêng của mình, của gia đình mình đặt vào trong tình cảm thiêng liêng của Tổ quốc, của dân tộc !
Xin được nói thêm: Bác sỹ Vũ Đình Tụng (1885 - 1972) quê Vụ Bản, Nam Định, một trí thức Công giáo giàu lòng yêu nước và sớm giác ngộ đi theo cách mạng. Sau Cách mạng tháng Tám năm 1945, nhờ đức độ, lòng yêu nước và tài năng, bác sỹ được cất nhắc vào nhiều vị trí quan trọng trong bộ máy của chính quyền mới, trong đó có chức vụ Bộ trưởng Bộ Thương binh, Giám đốc Nha Y tế Bắc Bộ, Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ Việt Nam, Phó chủ tịch Ủy ban bảo vệ hòa bình thế giới của nước ta... Một người cha có vị thế chính trị - xã hội như thế, mà con hi sinh oanh liệt ngoài mặt trận, điều ấy khiến chúng ta hôm nay càng bội phần cảm phục.
Với liệt sỹ thì vậy, với các chiến sỹ đang trực tiếp cầm súng ngày đêm đối mặt với quân thù, tình cảm của Bác Hồ biểu hiện ra sao? Có lần, tự đáy lòng mình, Bác thốt lên: “Chiến sỹ còn đói khổ, tôi ăn sao ngon được”. Mùa hè năm 1967, thời tiết Hà Nội nóng nực. Phòng Bác ở chủ trương không dùng điều hòa. Bác bàn với thư kí Vũ Kỳ: “Nắng nóng thế này, các chú bộ đội trực phòng không trên nóc Hội trường Ba Đình thì chịu sao được? Chú thử lên tìm hiểu xem, rồi về báo cho Bác ?”. Khi biết các cháu của mình đến nước chè còn chưa đủ uống, lấy đâu ra nước ngọt, Bác dùng số tiền tiết kiệm (chủ yếu là nhuận bút các bài báo của Bác), tất cả còn hơn 25 ngàn đồng (lúc đó tương đương với 60 lạng vàng); và Người yêu cầu mua nước ngọt cho các chiến sỹ đang trực chiến trên mâm pháo ở khắp miền Bắc. Số tiền đó chắc không đủ, Bác gợi ý thêm là địa phương nào có bộ đội phòng không trực chiến, thì cùng góp sức vào mà lo cho trọn vẹn.
Thời đất nước có chiến tranh, anh bộ đội trở thành nhân vật trung tâm, được mọi người nâng niu, quý trọng, dành mọi tình cảm và vật chất có thể để các anh hoàn thành nhiệm vụ vẻ vang Tổ quốc giao phó. Người cán bộ lãnh đạo của Đảng, từ vị trí, trách nhiệm và điều kiện của mình, càng cần phải biết quan tâm hơn nữa tới người chiến sỹ. Chủ tịch Hồ Chí Minh coi đó là một trong những phẩm chất không thể thiếu ở người cán bộ cách mạng.
Tại Hội nghị kiểm thảo chiến dịch đường số 18, tháng 5/1951, Bác căn dặn các cán bộ quân đội: “Bộ đội chưa ăn cơm, cán bộ chưa được kêu mình đói. Bộ đội chưa đủ áo mặc, cán bộ không được kêu mình rét. Bộ đội chưa có chỗ ở, cán bộ không được kêu mình mệt...”. Cái ăn, cái mặc, cái ở thì ai ai cũng cần. Nhưng bộ đội phải được ưu tiên trước nhất. Người cán bộ suốt đời nên nhớ điều này.
Tình thương của Bác Hồ với liệt sỹ, thương binh và với chiến sỹ là tình cảm thật sự của một người cha đối với các con yêu của mình - rộng lớn, bao dung, ân cần, chi chút, máu thịt vô cùng... Nhờ vậy, không riêng gì Bác sỹ Vũ Đình Tụng, mà hầu hết đều tự nhiên thấy mình được an ủi, thấy nỗi đau và sự hi sinh của mình, của gia đình mình trở thành bé nhỏ trong tình thương mênh mông, trong sự hi sinh cao cả của vị Chủ tịch nước và của cả dân tộc Việt Nam !
Kim Hùng